XÚC CẢM



Lang thang trên một con phố nhỏ tại Sài Gòn vào một buổi chiều chủ nhật, cảm xúc thật khó tả! Con đường đầy ắp mùi hương hoa sữa, nơi đây không tiếng ồn của còi xe, của không khí hối hả khi người dân ở đây sẽ bắt đầu ngày làm việc mới vào ngày thứ hai tới như thường lệ.
Bản thân mỗi chúng ta sẽ có một cảm xúc khác nhau, sẽ là cảm xúc được tận hưởng một ngày nghỉ vui chơi cùng gia đình bạn bè, cũng là cảm xúc của bạn trẻ được thử thách những cơ hội mới trong công việc và cuộc sống, hoặc cảm xúc thất vọng và nuối tiếc về những gì bản thân đã không làm được hoặc lãng phí khá nhiều thời gian, thậm chí vẫn còn đang chờ đợi một điều gì đó tạo nên một trải nghiệm riêng của bản thân như một cơ duyên... Riêng tôi, mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống dù vui hay buồn, đều mang lại những trải nghiệm thú vị và tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống, và cũng nhận ra rằng để tìm được một đam mê riêng cho bản thân tôi đã đi qua nhiều ngã rẽ như cố bám víu để tự tạo niềm đam mê cho bản thân, nhưng thực chất tất cả những điều tôi cố gắng chỉ là mục đích tôi tồn tại trong xã hội đầy cạnh tranh, cạm bấy...và chỉ  khi tâm trí tôi thực sự hồi tưởng về thời thơ ấu nơi tôi được sinh ra nơi hình thành trong tôi những đam mê cháy bỏng mà thế hệ ông bà vẫn hằng làm việc cực nhọc để lo "từng miếng cơm manh áo" thì đích thị đó là điều tôi thực sự theo đuổi, là tôi chứ không ai khác, và có lẽ sẽ có một câu chuyện cho riêng tôi khi tôi viết Blog này...!

Bạn hãy nhắm mắt lại hồi tưởng sử dụng tất cả các giác quan và cảm nhận, vì những câu chuyện tôi kể từ tận đáy lòng một phần là ước ao rồi lại từ từ thành những câu chuyện có thật mà bản thân tôi cũng không ngờ tới, điều duy nhất tôi muốn gửi gắm là bạn hãy sống thật với bản thân mình, bạn có mơ ước và hãy cố thực hiện chúng, những bài viết sau tôi sẽ nói rõ hơn cách sử dụng lực hấp dẫn bằng não bộ và nhiều bài viết khác vế cuộc sống và những góc rất thực tế của cuộc sống công sở hay thời đi học.



Không có nhận xét nào:

Hình ảnh chủ đề của Bim. Được tạo bởi Blogger.